Bi kịch chồng ngoại tình khi đang mang thai, mất đi đứa con mong chờ bao lâu nay: Phụ nữ phải biết tự thương lấy mình trước

Hoang Yen 13:50 07/07/2020

Câu chuyện ngay sau khi chia sẻ lên MXH đã khiến nhiều người không khỏi não nề theo tâm trạng của người viết bài, thì ra, hạnh phúc vốn dĩ mong manh như vậy.

Phụ nữ có nhiều cách đối mặt với một cuộc hôn nhân không trọn vẹn: Chấp nhận và chịu đựng, hoặc mạnh mẽ đứng dậy và bước tiếp! Người ta thường nói về những cuộc hôn nhân tan vỡ như thế này: Có thể nếu tiếp tục, cuộc hôn nhân sẽ êm ấm. Có thể nếu cố gắng nhẫn nhịn, con cái sẽ có một gia đình trọn vẹn. Thế nhưng, điều đó có ý nghĩa gì khi người trong cuộc - chính mình không cảm thấy hạnh phúc. Hôn nhân là vậy, một canh bạc đen đỏ có kẻ thắng, kẻ thua. Người thua cuộc thì dù có muộn màng cũng phải mạnh mẽ rời đi.

Một câu chuyện rất dài trên MXH chính là một minh chứng như thế: 

"Chào mọi người! Mình là một người mẹ chẳng ra gì, một người vợ tồi...

Hôm nay mình chỉ muốn trải lòng một chút. Chỉ là viết ra cho khuây khỏa...

Chỗ các bạn thế nào, còn chỗ mình đang mưa. Một con mưa bất chợt và tầm tả. Vào ngày này, một năm về trước, cũng mưa như thế đấy. Và mình đã mãi mãi mất đi đứa con, mãi mãi không còn được làm mẹ nữa.

Có phải nó như một "định mệnh" của số phận không, tại sao ngày hôm nay lại mưa chứ? Mình sợ từng cơn mưa, cữ hễ ngày nào mưa là lòng mình có một cái gì đó xé toang, rách nát...

Người đàn ông đó hiện giờ ra sao? Chắc anh đang vui vẻ, sống hạnh phúc lắm phải không?

Mình và chồng quen nhau từ những ngày tháng còn học trò, mối tình tưởng chừng như đẹp đẽ ấy kết thúc bằng một đám cưới tháng 2/2018.

Anh yêu thương, lo lắng và cáng đáng mọi thứ để mình luôn có cuộc sống tốt. Mình trân trọng nó, anh làm bên ngân hàng còn mình thì là kế toán. Buồn cười quá phải không, vì "hợp" đến thế, chua chát quá...

Hai vợ chồng mình vẫn ở nhà thuê. Định tích góp rồi mua một căn nhà bé vùng ngoại ô SG, rồi chuyển công tác. Vì mình bảo với anh, sống trong thành phố ngột ngạt và đông đúc quá. Anh luôn yêu chiều mình, nên đồng ý.

Suốt những ngày cưới nhau về, mãi mà hai đứa vẫn không có con. Hơn một năm chạy chữa, thì khoảng tháng 4 con đã về với tụi mình. Vợ chồng mừng rơi nước mắt, anh ôm chẩm lấy mình và khóc như một đứa trẻ. Đến giờ mình vẫn còn nhớ như in cái cảm giác đó... Anh bảo mình nghĩ làm, ở nhà nhận công việc làm thôi. Đi tới lui ra ngoài anh không yên tâm, vì bác sĩ bảo thai yếu và tệ nhất là có nguy cơ sảy thai bất cứ lúc nào.

Mình chiều lòng anh, xin nghĩ ở công ty và nhận làm hợp đồng tự do tại nhà. Phía anh được tầm khoảng một tháng hơn anh được thăng chức, niềm vui và tương lai tất cả như nhân đôi. Nhưng mọi thứ cũng bắt đầu từ đây...

Anh bắt đầu đi sớm về khuya, lúc nào về đến nhà cũng im lặng. Không còn thường xuyên ở nhà ăn cơm, anh bảo phải tiếp khách... Hàng trăm lý do

Theo linh cảm của một người vợ, mình cảm nhận được có vấn đề gì đó không ổn. Nhưng vẫn cố gắng nhẹ nhàng, hỏi han. Nhưng anh không nói... Rồi sự vắng mặt của anh trong ngôi nhà nhiều hơn, mình ở nhà trống trải và áp lực.

Có những lần, anh hay giấu mình ra ngoài nghe những cuộc điện thoại. Điều mà anh chưa bao giờ làm, rồi những tin nhắn mà mình vô tình đọc được trên điện thoại... Mọi thứ như vỡ vụn, tan nát và suy sụp. Với mình lúc này dường như nó đã quá rõ ràng rồi

Mình nghĩ đến đứa con trong bụng, cố gắng cho qua. Trấn tĩnh lại mọi thứ, mình nghĩ chắc do mình thai yếu. Bác sĩ khuyên nên kiên cữ cả chuyện vợ chồng, nên vì thế mà anh muốn giải tỏa thôi. Đó là điều hiển nhiên, dù đau đớn thế nào mình vẫn luôn tự nói rồi sẽ ổn. Ổn để cố gắng sinh bé xong, rồi sẽ tính. Vì con mình là tất cả đối với mình, khó khăn lắm mình mới có được. Mình không gây lớn chuyện, không hỏi gì cả. Chỉ là bữa cơm hàng ngày, mình nấu ít lại một chút. Mình không còn chờ đợi anh mỗi đêm, không còn ra đón anh khi anh về, hay tiễn anh đi làm mỗi sáng bằng một cái ôm thật chặt...

Rồi cũng vào chính cái ngày này, một năm trước. Mình nhận được tin nhắn của một người chị làm cùng cơ quan, chị nói vừa gặp chồng mình ở sân bay. Chị hỏi là vợ chồng mình đi du lịch với bạn hay sao, thấy có một cô gái đứng cùng.

Lúc nhận được tin nhắn đó, mình run lên bần bật. Vì sáng đó anh nói phải đi công tác 3 ngày. Mình có rặn hỏi anh đi với ai, thì anh nói chỉ một mình... Giờ thì lý do đã rõ, cái cảm giác đau đớn đến tột cùng, trống rỗng. Nghe giống như một bộ phim vậy, bộ phim của chính cuộc đời mình các bạn ạ.

Lúc đấy ông trời cũng dường như thấu được mọi thứ, một cơn mưa bất chợt đổ ào xuống. Mình phải trèo lên 2 căn lầu để dọn quần áo đang phơi dỡ... Vì vội vàng quá, mình trượt ngã!

Lúc này mọi người có hiểu cảm giác của mình là thế nào không, là ranh giới giữa sự sống và cái chê't. Ma'u chảy rất nhiều, mình gào lên như một con điên. Mình hận người đàn ông đó, tất cả mọi thứ đau đến tột cùng.

Mình cố lê lết, lấy cái điện thoại và gọi cho anh ta. Nhưng tiếng đáp trả chỉ là những cái tít tít, anh ta đã bay cùng với người tình. Mình như muốn chê't đi, mình cố gắng gọi cho một người hàng xóm ở cạnh. Vì lúc này mình không còn chút sức lực nào nữa. Họ sang và dìu mình đến bệnh viện, mình ngất ngay sau đó.

Sau vài tiếng mình tỉnh lại, thì... Đúng như những gì mình nghĩ, mình đã mãi mãi mất đi con. Con của mình đã bị chính mình hại chê't rồi, Gấu ơi! Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi con nhiều lắm. Là mẹ không tốt, mẹ không bảo vệ được con. Mẹ xin lỗi...

Vài ngày sau đó mình được xuất viện, cùng với kết quả mình có thể sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội làm mẹ.

Ngày hôm đó thì anh ta cũng về tới, thì sao chứ? Mình không ở nhà mà trở về quê ngay ngày hôm đó, mình kinh tởm người đàn ông này và không muốn thấy mặt. Dù cho anh ta có hỏi han, mình vẫn cứ im lặng và không nói gì.

Được hơn một tháng thì mình quyết định ly hôn, các bạn đoán xem anh ta không ngần ngại mà ừ và đồng ý ngay lập tức. Con người tại sao có thể đáng sợ như thế được chứ, đây có phải là người đàn ông đã từng yêu thương và bên cạnh mình gần 10 năm qua không?

Mình điên dại, chán chường, sụp đổ...

Rồi mọi chuyện cũng kết thúc, mình biết không thể như thế này được. Mình còn gia đình, bố mẹ. Mình không thể để họ lo lắng.

Mình như kẻ vô hồn, vực dậy bản thân, giờ đây mình đang sống ở một thành phố khác. Mỗi ngày đi làm, chiều về giam mình trong nhà và nỗi nhớ con da diết. Một năm rồi Gấu ơi, mẹ nhớ con. Không đêm nào mẹ ngủ tròn giấc. Mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi con... Mẹ vẫn luôn yêu con, luôn nhớ đến con mỗi ngày.

Mình không biết cuộc sống sau này của mình rồi sẽ ra sao nữa, mình trốn tránh mọi thứ và không còn tin vào bất kỳ ai nữa.

Nếu anh có đọc được những dòng này thì xem như là điều cuối cùng của tụi mình anh nhé!
Em sẽ tha thứ cho anh, tha thứ tất cả những tháng ngày mình bên nhau. Tha thứ tất cả những hạnh phúc, ngọt ngào và khổ đau. Anh có nhớ bé Gấu của tụi mình không, dù là một lần, một lần... có không anh????"

Ngay bên dưới bài viết, nhiều CĐM chia sẻ:

Đã cùng nhau đi qua giông bão tại sao chỉ vì một chút dục vọng tầm thường và vì một chữ “lạ” mà nỡ vứt bỏ đi người phụ nữ bên cạnh mình khi tuổi trẻ chứ..chúc bạn bình an nhiều sức khoẻ và gặp nhiều may mắn.

Đúng là con người cái gì cũng có thể thay đổi được, tiếc cho một mối tình chỉ vì cảm giác muốn tìm cái mới lạ, chúc chị luôn vui vẻ và tìm thấy hạnh phúc mới của đời mình, đời người ngắn ngủi mà chuyện gì nên quên thì cho luôn vào dĩ vãng đi ạ.

Dù chuyện gì xảy ra thì người ở lại vẫn phải mạnh mẽ mà sống thôi, không ai vì mình ngoài bố mẹ mình cả, kẻ bội bạc trước sau gì cũng có kết cục không tốt đẹp đâu, cầu cho bé con sẽ sớm siêu thoát, đầu thai kiếp khác, sống hạnh phúc hơn, duyên ngắn phận mỏng, mong kiếp sau sẽ là mẹ con.

Mình tin vào luật nhân quả. Sớm hay muộn, những gã đàn ông tồi sẽ phải nhận trái đắng mà mình đã gieo trồng thôi. Tin mình đi. Sống thật hạnh phúc....

Và cuối cùng tôi và cuộc đời củng tha thứ cho nhau. Cũng đã từng có những khoảnh khắc dưới mưa buồn bã đến cùng cực ntn nhưng thời gian sẽ chữa lành tất cả vết thương...

Trong cuộc đời này phải học cách tự thương lấy mình thôi chị ạ. Tự mình sống tốt. Cũng không cần mong người ta có nhớ đến mình hay không. Chúc chị khỏe mạnh, sớm tìm được niềm vui mới. Và chị hãy nghĩ răng bé con đã được siêu thoát rồi. Hoặc bé vẫn sẽ luôn bên cạnh bảo vệ chị. Vui lên chị nhé!

Với thể loại đấy bạn phải sống tốt hơn nó để nó chống mắt lên nhìn chứ??? Cứ ủ rũ giam mình như vậy nó có thấy bạn đâu, nó thấy bạn trong hoàn cảnh ủ rũ ntn nó cũng khinh bạn thôi. Tự bạn phải yêu lấy bản thân mình, nhớ con thì phải cố gắng vì con và tìm cho mình hp riêng để Gấu có em chứ? Nặng lòng với thằng cờ hó đấy để cho gia đình người thân đau lòng vì bạn à? Tỉnh lại đi đồ ngu và đừng có tỏ ra tử tế với thằng đấy...

Con gái khi đã trở thành "đàn bà" như kiểu bất hạnh tăng lên gấp tỷ lần vậy! Áp lực nhiều phía, gồng mình gánh chịu! Nhưng vẫn vì nụ cười của con mà cố gắng! Chia sẻ vs chị, mong chị mạnh mẽ hơn!

Tôi từng nghe người ta nói thế này: "Con gái lấy chồng như đánh bạc vậy, thông minh, xinh đẹp không bằng may mắn". Bởi đa phần, người ta tin vào số phận. Có những cô gái không có gì đặc biệt, không gia thế hay sự nghiệp hào hoa, không xinh đẹp như người mẫu, hoa hậu. Nhưng số phận của họ may mắn, tìm gặp được một người đàn ông tốt. Thế là họ hạnh phúc cả đời.

Lại có những người phụ nữ, vừa thông minh, vừa giỏi giang lại xinh đẹp. Nhưng người đời có câu: "Hồng nhan bạc phận", không may "vớ" phải một người chồng tệ bạc, thế là coi như hết cả thanh xuân. Nhan sắc thì đến một giai đoạn cũng không còn xuân sắc, thắm nồng như tuổi đôi mươi, 18... nhưng hạnh phúc thì lại mong manh như con diều trước gió, đứt dây không biết khi nào.

Vậy phải chăng, suy cho cùng phụ nữ lấy chồng như đánh một canh bạc? Có trong tay quân bài tốt nhưng nếu không biết cách chơi thì cũng sẽ thất bại? Lại có những ván bài, nhiều khi bạn có trong tay những quân bài xấu nhưng nhờ những đường đi nước bước đúng đắn, sẽ lại là người chiến thắng.

Tình yêu và hôn nhân cũng vậy, những thứ phi lý trí thì càng khó đoán định và tính toán mọi chuyện theo kế hoạch. Nếu nói "nhan sắc, tài năng, trí thông minh..." là những quân bài tốt, thì người phụ nữ nếu không biết cách tận dụng những ưu thế của mình sẽ khó có thể tìm được hạnh phúc. Ví dụ như một cô bạn, học hành giỏi giang, sự nghiệp ổn định. Đến tuổi cập kê thì cha mẹ làm mai cho một mối tốt, thế rồi họ kết hôn. Khi về sống chung một nhà, cô gái vì tôn trọng sự nghiệp của chồng mà lùi về phía sau, chăm sóc chồng và nuôi dạy con cái. Tuy bản thân không thành đạt bằng bạn bè đồng trang lứa nhưng bù lại, cô có một gia đình trọn vẹn và hạnh phúc.

Loading...