Bữa ăn sáng của bố và con gái: Con dù lớn vẫn mãi nhỏ bé trong vòng tay của bố thôi!

Hoang Yen 23:57 24/05/2020

Người ta nói bố là người tình kiếp trước của con gái, nên kiếp này mới yêu thương và trân trọng con gái nhiều như thế?

Có một câu nói rất hay: "Hạnh phúc nhất chẳng phải gì cao quý, chỉ là sáng thức dậy và bạn nhận ra rằng cuộc sống vẫn diễn ra như thường nhật". Bởi cuộc sống đôi khi chỉ là được thức dậy mỗi sáng, có món đồ ăn sáng mẹ đã chuẩn bị hay ngồi uống ấm trà nóng với bố. Chẳng cần là điều gì quá đỗi to lớn, không điều gì làm xáo trộn cuộc sống của bạn, vậy là hạnh phúc.

Cô bé dưới đây là một ví dụ. Trên MXH, một bài viết chia sẻ hình ảnh khiến CĐM không khỏi "ghen tỵ" với tình cảm bố con ngọt ngào còn hơn "tình yêu". Quả không hổ danh là người tình kiếp trước của con gái, bố dù là ai hay ở đây thì luôn khiến con gái muốn "nhõng nhẽo". "Chẳng biết sao mình rất ngưỡng mộ mấy người chồng, ông bố thế này. Anh ấy và con gái, hầu như sáng nào cũng ăn ở quán mình. Con bé cũng ngoan, bố đút cho ăn thun thút, vừa ăn vừa líu lo kể những câu chuyện bạn này bạn nọ.

Anh bố cũng chỉ cười, rồi thổi thổi, đút cho con từng thìa cháo mà chẳng giục giã gì, kệ con bé, cứ vừa ăn vừa kể, vừa hỏi những điều "trẻ lên ba" mà bố nó thì bắt buộc phải trả lời. Rồi ăn xong, bố đi 1 bước, con theo 1 bước, bố lên xe, con cũng tự giác lên xe như đã được lập trình rồi ấy. Sáng nào cũng như sáng nào mà.

Đôi khi trong cuộc sống, nhiều thứ bộn bề, những điều giản dị thế này chẳng mấy ai để ý nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, chính những câu chuyện nhỏ lại giúp chúng ta cảm thấy an yên và dễ chịu hơn rất nhiều. Nhất là các chị em, sau này cũng chỉ mong con nó quấn bố và ông chồng mình cũng sẵn sàng vì vợ con mà làm những việc "như đã được lập trình" này, chẳng cần đao to búa lớn, gánh vác gia đình nhưng cũng đủ để nhà luôn là nơi bình yên nhất. "

"Ngày bé mình cũng quấn bố mà bố cũng chiều lắm, giờ đỡ rồi hở tý là chửi mình, mắng mình không còn yêu thương mình nữa..."

"Rõ ràng toàn mẹ chăm sóc nhưng lại quấn ba hơn. Sáng nào ba dậy sớm đi làm cũng ngỏng dậy hỏi ba đi đâu đấy. Mẹ dậy chả thấy hỏi gì, ôm ba ngủ tiếp..."

"Bé lớn nhà mình yêu bố, quấn bố, cái j cũng bố. Bố đi lm về muộn dọn cơm ra nó ăn trc nó cũng hỏi mẹ phần cho bố chưa?. Bố hút thuốc thì nó bảo đừng hút độc hại đấy..."

"Bố nào nhẹ nhàng kiên nhẫn với con thì mới vậy thôi. Bố nhà này bảo con thơm. Nó bảo: Nhưng con chỉ thích thơm mẹ thôi, con ko thích bố lắm. Bố ra bảo người khác thơm nhé."

"Ngày xưa mình cũng vậy ý, bố đi chơi chỉ mong bố về sớm để còn chơi với mình, quấn bố lắm. Nhưng giờ lớn rồi, không còn quấn bố như ngày xưa nữa mà bây giờ quấn mẹ."

Bởi với nhiều người, chỉ cần như vậy thôi đã là một niềm hạnh phúc quá xa vời. Hạnh phúc khi có được một gia đình êm ấm, một bữa cơm có đủ cả ba và mẹ, được quây quần bên mâm cơm dù giản dị thôi, nhưng đoàn viên trọn vẹn. Chỉ ước ao vậy thôi, sao khó quá vậy?

Cô bé Nguyễn Thị Hà Thành - học sinh lớp 5C trường tiểu học Kim Đường năm học 2019 - 2020 đã có một ước ao giản dị như vậy, vào ngày sinh nhật của mình. Em viết một lá thư gửi tới một người rất đặc biệt, ở một nơi thật đặc biệt, nhắn với người đó rằng cuộc sống của em dù có nhiều ngày sinh nhật sau nữa, bao nhiêu món quà đi nữa, cũng không đổi được lấy một bữa cơm cùng người đó. Bố em, ở thiên đường...

"Kim đường, ngày 30 tháng 01 năm 2020

Gửi bố thương xa của con!

Bố ơi! Hôm nay trời trở rét rồi bố ạ. Những hạt mưa cứ tí tách rơi từng hạt không ngớt, con ngồi viết lá thư cho bố. Một lá thư con viết bằng cả tâm hồn, tình yêu thương dành tặng cho bố.

Bố ơi! Con nhớ bố vô cùng, nhớ nhiều…nhiều lắm. Con sợ cái mùa đông giá rét ấy, bởi đó là lúc con cô đơn nhất. Con sợ ở cái thế giới xa xôi ấy, bố bị lạnh, bố bị hành hạ bởi những cơn đau. Bố cứ yên giấc bố nhé, con ở trên này bình yêu lắm bố ạ.

Thời gian cứ thấm thoát trôi đi, đôi mắt con cứ ướt nhoè hằng đêm vì nó luôn hiện lên trong ký ức con nụ cười, tiếng nói, bờ vai và vòng tay ấm áp của bố. Không biết giờ này bố đã ngủ chưa? Bố ơi! Chị em con làm bài kiểm tra cô giáo chấm được 10 đấy bố ạ. Những lúc ấy con ước có bố ở bên để ngợi khen vỗ về con. Nhưng bố với con sẽ chẳng bao giờ có được những giây phút đó một lần nữa. Bố bỏ mẹ con, chị em con về với tổ tiên với bà nội ở nơi xa xôi ấy. Để con thơ bơ vơ, lạnh lẽo trên cái thế giới thực tại quá xa này rồi. Con yếu đuối, gục ngã thì chỉ có mẹ để con dựa vào thôi bố à!

Bố ơi! Vậy là đã 6 năm 02 tháng 10 ngày rồi bố! Một khoảng thời gian cũng khá dài mà con mất đi một người bố quan trọng nhất cuộc đời. Mất đi những giây phút yêu thương bên bố. Và con mất đi bờ vai ấm áp để con dựa vào mỗi khi con vấp ngã. Và con mất tất cả rồi bố ơi. Mẹ đi làm xa, em thì đi học. Con mệt, con buồn, con khóc, còn nhớ, con đau, con biết tâm sự cùng ai nữa hả bố? Nhìn những bạn cùng trang lứa chúng được bố âu yếm, yêu thương, được nằm trong long bố để bố kể chuyện, dạy bảo, sao mà con chạnh long thế! Nhiều khi con khóc, con nhớ bố, thương mẹ vất vả. Cô giáo lại an ủi con rằng “Con đừng khóc, con nín đi. Bố con không mất mà bố đã hoà vào những vì sao trên cao để luôn dõi theo con sống và học tập đấy con à. Con nín đi nhé!”. Và rồi con gắng nén lại cảm xúc để bố vui. Khi bố ra đi con không khóc, con vô tư quá, con khờ dại quá. Rồi giờ con lớn hơn nhiều con ngoảnh lại nhìn và tìm lại những gì con đã mất đi, tất cả chỉ là thất vọng mà thôi. Bố có biết rằng bát cơm chan đầy nước mắt mà mẹ con phải chịu đựng không. Với 26 tuổi đời, cái tuổi mà mẹ con phải được hưởng hạnh phúc bên bố được an ủi, sẻ chia trong cuộc sống. Còn chị em con với 4 tuổi đầu ở tuổi đó phải được sự vỗ về, chăm sóc của bố. Nhưng bố có biết thiếu bàn tay của bố mẹ con vẫn gắng gồng mình lên sống để nuôi chị em con học hành như ngày hôm nay. Chị em con thiếu hình bóng, sự dạy dỗ của bố nhưng chúng con bảo nhau cố gắng phấn đấu, học tập tốt, luôn là “Con ngoan, trò giỏi” bố ạ.

Giờ vắng bố, mẹ con luôn là một người mẹ, một người cha vĩ đại, mẫu mực mà chị em con cần noi gương, học tập. Sắp đến sinh nhật con rồi bố ạ (01 – 02 – 2009) Con nhớ những lúc bố còn sống bố mua bánh kẹo, làm thịt gà cho con ăn. Mà bây giờ con chỉ biết đặt những chiếc bánh vụng về mà chị em con làm lên bàn thờ bố. Bố ích kỷ thế. Bố không cho con ở bên bố đón sinh nhật lần tới nữa rồi. Vậy là 7 cái sinh nhật của con vắng bàn tay, hơi ấm, tiếng nói của bố rồi, bố ơi…Bố yêu thương! Nếu bố có đọc được lá thư này của con thì bố hãy về trong giấc mơ của con bố nhé. Con yêu và nhớ bố nhiều lắm. Bố ơi, con thành kính thắp nén hương trước ngôi mộ nhỏ của bố, để cho con khóc, con hét, con nói chuyện với bố. Con mong ở nơi tây phương cực lạc ấy linh hồn bố được siêu thoát. Nên giờ con cố nén nỗi đau để không khóc, để cho bố vui.
Và một điều cuối cùng, ở nơi ấy bố luôn giữ sức khoẻ bố nhé! Mẹ con con luôn nhớ và yêu thương bố nhiều…"

Lá thư với những nét nét mực tím, thẳng tăm tắp của một cô con gái ngoan, hiếu thảo, 5 năm liền luôn là học sinh giỏi vượt khó, dù khó khăn nhưng chưa bao giờ em có ý định từ bỏ theo đuổi giấc mơ của mình. Nếu bố em biết được con gái bố tuyệt vời như vậy, chắc bố sẽ an vui nơi thiên đường lắm đấy.

Bài viết sau khi chia sẻ đã nhận được sự cảm thông, xúc động của cư dân mạng. Nhiều người tỏ ra thán phục và thương cảm với lá thư gửi bố của Hà Thành. Bởi với nhiều người, cuộc sống đôi khi quá đỗi bận rộn để có thể gọi cho bố một cuộc điện thoại, một lời nhắn nhủ. Hà Thành khiến nhiều người nhận ra rằng, mình thật may mắn vì có thể làm điều đó mỗi ngày.

"Ngôi sao sáng nhất em có thể nhìn thấy từ khoảng sân nhà mình chính là người thân yêu đấy. Lựa một chiều tối trời trong, nhìn lên và thầm thì thôi."

"Cảm giác mất đi 1 người thân nó luôn khiến con người ta phải trưởng thành, mạnh mẽ hơn các bạn cùng trang lứa. Mong em sống lạc quan vui vẻ và thành công,bố em sẽ rất hãnh diện về em."

"Cảm động quá, bài văn được viết bằng cả tâm hồn của em. Anh chấm em điểm 10 và cả lời động viên em rằng: Cố gắng lên em gái nhé!"

"Hãy khóc đi nếu điều đó làm e thoải mái. Rồi sáng mai thức dậy hãy cười lên vì em còn phải hoàn thành tốt cuộc đời mà cha đã dành tặng cho em."

"Đọc bài thơ của con song mà cảm thấy xúc động vô cùng, con hãy cố gắng chăm ngoan, học giỏi nhé bố con luôn dõi theo con từng ngày."

Nếu ngày hôm nay của bạn là một ngày thường nhật, hãy gửi lời cảm ơn tới điều đó. Gọi điện cho bố, và nhắc bố rằng con gái/con trai của bố vẫn đang cố gắng sống tốt từng ngày! Hãy cùng #calldadchangellen (Thử thách gọi điện cho bố).

Loading...