Cô con gái bất lực quan sát từ camera: 'Từ khi bố mất, ngày nào mẹ cũng khóc một mình, nhưng mình chẳng biết phải làm sao?'

Hoang Yen 11:08 19/06/2020

Không có nỗi đau nào lớn bằng sinh ly tử biệt, người ta còn bảo: 'Một ngày là vợ chồng, cả đời là vợ chồng'. Huống hồ gì mẹ và bố đã bên nhau mấy chục năm trời....

Một bài chia sẻ ngắn trên MXH, kèm bức ảnh chụp hình thu từ camera một người phụ nữ trung niên, ngồi trên bộ bàn ghế gỗ một mình trong căn nhà rộng thênh thang. Người phụ nữ thu chân đặt đầu gối kê sát mặt, cô đang khóc. Câu chuyện được cô con gái - chủ nhân của bài viết chia sẻ trên MXH nguyên văn như sau:

"Sinh ly tử biệt là điều không thể né tránh, nhưng nỗi đau này quá lớn với gia đình mình. Bố mình mất mới qua 49 ngày vì căn bệnh ung thu. Từ hôm đó mẹ mình suy sụp hoàn toàn, ngày khóc, tối khóc, lúc nào mẹ cũng trong tình trạng chán nản. Thực sự mình không biết phải làm gì cho mẹ nguôi ngoai bây giờ.

Nhà mình có 3 anh em trai. 2 anh đã lập gia đình. Xong công việc 49 ngày cho bố thì bọn mình phải xuống Hà Nội tất vì công việc kinh doanh, các cháu cũng đều ăn học dưới này. Mình rất sợ xem cam vì cứ mở ra là lại thấy mẹ như vậy. Bao nhiêu ngày rồi tâm trí mình cứ rối bời không làm được gì ra hồn cả.

Có những lúc yếu lòng nghĩ là sẽ bỏ lại tất cả về sống với mẹ, nhưng về quê thì nghề của mình lại không phát triển được. Mình làm bên trang trí bánh sinh nhật. Đón mẹ lên Hà Nội sống thì mẹ không đi. Mẹ chỉ muốn ở quê cho thoáng mát và hương khói cho bố. Mình thực sự cần một giải pháp nào đó để vực dậy tinh thần cho mẹ?"

Ngay bên dưới bài viết, CĐM chia sẻ sự mất mát của người vợ tào khang và cô con gái, đồng thời "hiến kế" cho cô nàng:

Nếu mẹ bác thớt không chịu lên Hà Nội sống chung thì có thể mong 3 anh em đi đi về về với mẹ, chứ nhà neo người quá, sợ mẹ bác lại khủng hoảng đó ạ, nhìn mà xót nghĩ mà thương...

Cảm giác mà trong nhà thiếu vắng hình bóng một người là cảm giác đau đớn nhất.

Mặc dù hồi đấy mình rất bé nhưng mình vẫn nhớ như in từ ngày bố mất cho đến lúc sang cát nhà mới cho bố suốt 3-4 năm liền ngày nào mẹ cũng ra mộ khóc.

Tinh thần rất quan trọng nhưng mà, chỉ thương mẹ bằng tấm lòng thôi chưa đủ, cg kiếm tiền để có thể lo cho mẹ bất kể cgi mới là sự bù đắp, cố gắng sxep cviec rồi đi lại vs mẹ cho nhà đỡ trống vắng thui, chứ đừng ai hỏi mẹ qtrong hay cviec quan trọng.

Cũng cay nghiệt thật ấy! Có lúc thấy các cụ lang thang bán vé số hay bán hàng rong. Mình nghĩ sao con cái đâu k lo mà để bố mẹ thế này, còn nguyền rủa chúng nó nữa. Nhưng mà sau này mới biết, không phải những gì mình thấy là đúng. Thật sự có những người lớn tuổi, họ thích sống như vậy. Thích phải làm, không thích ở không. Cũng không thích sống nơi xa hoa ồn ào. Mặc dù con cái muốn đưa về phụng dưỡng cũng k chịu. Trường hợp như này thì phận con 1 như mình quá khổ tâm!

Buồn nào rồi cũng phải nguôi. Thời gian này bạn nên về nhà ở bên mẹ nhiều hơn, khi nào mẹ quen với cuộc sống không còn bố bạn thì nói khéo mời mẹ lên ở cùng để tiện chăm sóc. Chứ giờ lao theo cơm áo gạo tiền tiếp là bạn sẽ mất 1 người thân nữa đó.

Về nhà với mẹ đi anh. Đừng để mẹ một mình, mẹ cô độc lắm đấy. Giai đoạn này là lúc mẹ cần ai đó bên cạnh, chia sẻ, động viên mẹ. Sự mất mát ấy quá lớn khiến mẹ chưa thể nào chấp nhận được sự thật. Tiền bạc và công việc ngay lúc này còn quan trọng với anh không??

Về với mẹ đi anh ơi. Trước bố em mất mẹ em suy sụp hẳn. Mặc dù có 2ce ở nhà an ủi với mẹ nhưng mẹ vẫn đau buồn lắm. Anh về với mẹ, chia sẻ với mẹ. Không gì nặng bằng tâm bệnh. Mẹ em cx vì thương nhớ bố mà đổ bệnh mất sau 2 năm.

Cố thuyết phục mẹ lên sống cùng rồi lớn rồi 3 ae lo hương khói thay mẹ để mẹ nghỉ ngơi, giờ còn mỗi mẹ nên quan tâm đến mẹ nhiều hơn...

Người lớn sẽ rất ít ai muốn rời quê hương để đến một nơi thành phố xa lạ. Họ quen sống với những bình yên ở quê rồi. Sinh li biệt tử cuộc đời này chẳng ai tránh khỏi, mình nghĩ thời gian này các bạn nên nói chuyện với mẹ nhiều hơn, an ủi, chia sẻ cùng mẹ rồi thời gian sẽ giúp cho nỗi đau nguôi dần đi chứ không thể biến mất. Một người đã từng quá quen thuộc gắn bó với mẹ cậu, người đã cùng đi qua những thăng trầm của cuộc sống,... thực sự rất quan trọng. Giờ mẹ cậu chỉ còn các cậu. Càng ở trong căn nhà trống trải thì càng cô đơn càng suy nghĩ nhiều hơn. Nên chỉ cần có thời gian, hãy trò chuyện với mẹ cậu nhiều hơn nhé!

Về quê với mẹ thì có gì không tốt đâu. Công việc quan trọng. Nhưng bố mẹ còn quan trọng hơn. Giờ bố đi rồi. Còn mình mẹ thôi. Quay ra quay vào toàn tường là tường. Ai mà chịu được? Nếu được. Về quê mà sống với mẹ anh/chị ạ. Rồi sau hối hận cũng không có cơ hội đâu...

Mới đây, một bài viết trên MXH khiến nhiều người không khỏi xúc động, ngạc nhiên và tin tưởng nhiều hơn vào cái người ta gọi là tình yêu. Một cụ ông người Trung Quốc bị tai biến, đã có thể sống thêm nhiều năm nhờ vào tình yêu của người phụ nữ cả đời đầu ấp, tay gối với mình. Nguyên văn bài viết như sau:

Xem thêm: Thức dậy sau cơn tai biến, cụ ông thủ thỉ với vợ: 'Hãy hôn tôi!', tình yêu khiến người ta vượt qua cửa tử

Bức ảnh 'Nụ hôn' được chụp trong một hoàn cảnh rất đặc biệt. Tỉnh dậy sau nhiều ngày hôn mê do tai biến, nhìn thấy vợ, ông Từ Quảng Dư miệng run run nói "Hãy hôn tôi". Người vợ - bà Từ Thanh Hoa - nước mắt đầm đìa, cúi xuống hôn môi chồng trìu mến.

"Sau nụ hôn của mẹ, điều kỳ diệu là cha tôi sống thêm được một năm nữa. Trước đó bác sĩ dặn gia đình chuẩn bị lo hậu sự cho ông", tác giả Anh Hỷ - con trai của cặp vợ chồng già chia sẻ.

Theo chia sẻ của Từ Anh Hỷ, cha mẹ anh là bạn thanh mai trúc mã. Họ kết hôn năm bà 18 và ông 19 tuổi.

Bốn đứa con lần lượt ra đời. Suốt những năm tháng khó khăn, dù công việc bận rộn nhưng trưa nào ông Từ cũng đạp xe về nhà, bế con đến đơn vị của vợ để con được bú sữa mẹ.

Nhiếp ảnh gia Anh Hỷ nói rằng, cả cuộc đời anh chưa thấy cha mẹ cãi nhau dù chỉ một lần. Bốn người con khi trưởng thành, lập gia đình, mỗi khi có khúc mắc với bạn đời, họ đều noi gương ông bà, giúp bản thân bình tĩnh hơn: "Hãy nhìn vào tình yêu của cha mẹ mình", họ nói với nhau.

Ở tuổi ngoài 80, ông Từ luôn biến những ngày sống bên vợ trở nên lãng mạn. Có lần ông mua tặng vợ một đôi dép gót cao bằng nhựa "Hồi trẻ mẹ hay đi kiểu dép này. Bố luôn nhớ sở thích của mẹ", bà Thanh Hoa kể với con cháu.

Năm 2012, ông Từ đột quỵ sau một cơn đau tim, phải nằm liệt giường trong nhiều năm. Suốt thời gian này, bà Thanh Hoa một mình chăm sóc chồng, dù các con nhiều lần ngỏ ý đưa bố về chăm.

Một lần trong viện, thấy mẹ ngủ gục trên giường bệnh, con cái kêu bà Thanh Hoa về nhà nghỉ ngơi. Khi tỉnh lại, câu đầu tiên ông Từ hỏi là về vợ. Không thấy bà, ông Từ khóc như một đứa trẻ, đòi gặp bằng được. Khi bà đến, ông bình tĩnh lại, nằm trong lòng bà nũng nịu. "Những năm bị bệnh, mẹ chăm bố tôi như một đứa trẻ", nhiếp ảnh gia Anh Hỷ chia sẻ.

Những ngày chồng rời viện, dù ông phải ngồi xe lăn, bà Thanh Hoa đi đâu cũng đẩy chồng theo, từ siêu thị hay đến các buổi văn nghệ của người cao tuổi trong phố. Bà nhớ tên từng viên thuốc chồng uống, không khi nào quên đo huyết áp cho ông dù khi đó đã ở tuổi ngoài 80.

Tháng 5/2016, ông Từ bị tai biến một lần nữa, các bác sĩ nói rằng "Gia đình chuẩn bị lo hậu sự".

Ngày nhập viện, ông Từ cảm nhận không qua khỏi, cố gọi tên vợ nhiều lần vì sợ rơi vào giấc ngủ dài. Bà Thanh Hoa ghé sát tai vào miệng chồng, nghe được ông nói: "Có khi lần này tôi ra đi trước bà".

Câu nói kết thúc, bà bật khóc. Ông môi run run, cố nói với vợ "Hôn tôi". Bà Thanh Hoa nhẹ nhàng nhắm mắt lại, đặt nụ hôn lên môi chồng. Nhìn cảnh này, mọi người xung quanh đều bật khóc. Con trai họ, Từ Anh Hỷ đã nhanh chóng ấn nút chụp khoảnh khắc quý giá này. Bức ảnh 'Nụ hôn' đã đạt giải đặc biệt tại Liên hoan nhiếp ảnh toàn Hong Kong năm 2018.

Với bà Thanh Hoa, gần 3 năm sau ngày chồng mất, hàng ngày bà vẫn làm việc nhà chăm chỉ và giữ gìn sức khỏe. "Mỗi ngày còn lại trên đời, tôi đều cố gắng sống tốt như tâm nguyện của ông ấy", bà nói.

Tình yêu không phải là dám c.h.ế.t vì nhau, mà tình yêu là vì nhau, ta dám sống một cuộc đời có ý nghĩa kể cả khi người kia không còn trên đời. Chúng ta sẽ sống cả phần của họ một cách xứng đáng nhất...

Bài viết ngay sau khi chia sẻ đã nhận về bão like, share và bình luận. Nhiều CĐM khâm phục và cảm động trước tình cảm đáng trân quý của cặp vợ chồng già. Nghĩa vợ chồng là thứ tình nghĩa chẳng thể nguôi ngoai trong ngày một, ngày hai, vì nó được xây dựng bằng cả hằng chục năm trời, hằng chục ký ức...

Loading...