Đôi dép nhựa lấm lem của con chẳng bằng bạn bè, nhưng phải đổi lại bằng những ngày bố đi chân đất trên nền gạch nóng

Hoang Yen 23:17 18/06/2020

Ngày cắt nát dôi dép vàng nhựa lấm lem đất và lỗi thời đó, cũng là ngày bố nhập viện, rồi mất sau những ngày đi chân đất trên nền gạch nóng...

Một câu chuyện chia sẻ trên MXH khiến nhiều người chẳng cầm nổi nước mắt, bởi đôi dép mà bố mua cho con có thể không đẹp, không đầy đủ, không xứng với bạn với bè, nhưng phải đổi lại bằng cả những ngày bố vất vả đi chân đất trên thềm gạch nóng. Nguyên văn câu chuyện như sau:

"Đôi dép nhựa lấm đất...

- Lêu lêu cái đứa không mẹ, một tờ giấy cắt làm đôi không ai chơi là đồ át xítt
- Mẹ mày theo giai hả Ph?...

Tuổi thơ của tôi lớn lên với những lời miệt thị của đám bạn học mẫu giáo, rồi cấp 1, chỉ vì tôi là đứa không mẹ. Chúng nó bảo là mẹ tôi theo giai, còn khi tôi hỏi bố thì bố bảo mẹ không yêu bố con mình nữa. Ngày đó tôi chẳng hiểu "không yêu" có nghĩa là sao, tôi chỉ biết không yêu nghĩa là không ở cạnh và tôi cũng quen với việc bị chúng nó trêu đùa độc ác như vậy rồi. Hôm nào tức quá thì tôi khóc, khóc từ trên lớp, khóc suốt dọc con đường về nhà đi qua hai rặng tre và cái ao cá nhà bác Long. Khóc cho đến khi thấy bố tôi đứng đợi ở cổng, không bao giờ hỏi sao khóc mà chỉ cúi gằm mặt dẫn tôi đi rửa ráy rồi vào ăn cơm. Hôm nào tôi khóc thế thì bố sẽ đi rán một quả trứng thật tròn, như vậy là đặc biệt lắm. Vì bình thường trứng là món chỉ được ăn vào những dịp quan trọng.

Bố tôi đi làm thuê cho người ta kiểu thời vụ, ai có việc gì cần sẽ gọi. Công việc hầu như sẽ là xách vữa, cấy thuê hay chở gạch, bốc vác. Nói chung cứ cái gì ra tiền thì bố làm. Dù chăm chỉ nhưng bố cũng không kiếm được nhiều lắm, chẳng hiểu sao. Tôi nhận biết được việc nhà mình không hề giàu là vì so sánh cách ăn mặc của tôi với lũ bạn trong lớp. Trừ các ngày 2,4,6 phải mặc đồng phục, chúng nó sẽ có những bộ "choáng ngợp" cực kì, và lũ con nít chúng tôi cũng "phân biệt" nhau qua cách ăn mặc. Tôi ở nhà thì toàn đi đất, đi chơi cũng đi đất, nhưng đi học thì được bố mua cho một đôi dép nhựa trong trong ngả vàng. Đứng cạnh mấy đôi dép nơ hồng rồi bướm xanh các thứ, trông nó quê một cục. Việc gì đến cũng phải đến:

- Ê con Ph kia nó đi đôi dép Sida kìa haha...
- Dép Sida Sida Sida

Chả hiểu sao lần này tôi lại khóc òa lên ngay được. Và thay vì đáp trả chúng nó, tôi lại đâm ra giận bố. Cái đôi dép vàng quê mùa ấy đi cả năm nó chả mòn hay hỏng cho để được mua dép mới. Bao nhiêu dép đẹp thì bố chả mua, cứ hôm nào mà trời mưa đi bộ đi học là bùn đỏ nó bám đầy vào kẽ chân trông xấu hổ không chịu được. Vừa khóc vừa đi về, à nay bố chưa đi làm về, tôi phi thẳng vào bếp cầm lấy cái kéo, cắt nát đôi dép ra làm trăm mảnh bằng tất cả bực tức và hậm hực của 8 năm sống trên đời cộng dồn lại...

Trời tối sầm và nắng tắt hẳn trên cái sân gạch cũ mà vẫn chưa thấy bố đẩy cổng bước về. Khóc nhiều nên tôi đói lắm rồi. Bật cái điện lên ngồi thu lu một góc. Ngồi được lúc thì bác Long hàng xóm lao vào, bảo đi theo bác bác đèo lên gặp bố. Ơ...

Bố tôi đang làm thì bức tường nhà bên cạnh đổ thẳng xuống người, lúc người ta kéo ra thì đôi chân kẹt lại, các cô các chú phải xúc đống đổ nát đi mới mang được bố ra. Hồi ấy bố tôi nằm viện 1 tuần trời, hai chân nó sưng to lên như hai thân chuối lớn và lúc nào cũng sốt mê man. Những ngày cuối tôi còn nghe thấy bố mê sảng:

- Ph ơi sao nay con đi học về muộn thế?
- Đừng khóc vì khóc bố oánh thêm!

Tôi chả biết lúc đó bố nghĩ gì. Đến ngày thứ 8 thì bố tôi đi, trong trí nhớ tôi thì hôm ấy mưa ngập đến nửa bắp chân. Ngày đưa bố ra đồng vẫn mưa tầm tã. Tôi khóc nhiều quá đến lả cả đi, nhưng vẫn kịp nghe loáng thoáng cái bác làm cùng bố sụt sùi trước nắm mộ nham nhở vì mưa trút:

- Ôi cái thằng này, mười mấy năm đi làm chưa bao giờ thấy nó dám mua một đôi giày tử tế đi cho chắc chắn. Toàn lê đôi dép tổ ong cũ rách hoặc chân trần gánh gạch phăm phăm trên nền xi măng nóng như lửa...

Nỗi đau không có hình hài nào cố định, nhưng trong tích tắc trước khi ngất lịm trong vòng tay của bác hàng xóm, tự nhiên hình ảnh đôi dép cao su vàng bị cắt nát tươm vụt qua tâm trí tôi rồi tắt lụi như cách mây đen bủa vây bầu trời ngày hôm ấy..."

Một số bình luận của CĐM:

Đôi lúc ng thân mắng b ,b ko khóc nhưng thiên hạ nói b 1câu, tự nhiên vỡ oà. Có những lời nói, dù vô tình nhưng đôi khi khiến chúng ta phải suy nghĩ thậm chí nhói lòng.

Bố mẹ có thể k hoàn hảo. Những sẽ luôn yêu thương chúng ta theo cách hoàn hảo nhất.

Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương , chỉ có tình yêu thầm lặng bố dành cho bạn là sẽ theo bạn suốt cuộc đời . Ai rồi cũng sẽ phải trưởng thành, hãy nhìn về phía trc , bố sẽ luôn dõi theo b...

Đọc lại nhớ tới bố, bố mất cũng 6 năm rồi . Ngày ấy cứ chiều đến tan giờ làm là nghe thấy tiếng xe máy của bố về,H thì cũng chẳng bh đi nghe thấy nữa...

Có một câu nói rất hay: "Hạnh phúc nhất chẳng phải gì cao quý, chỉ là sáng thức dậy và bạn nhận ra rằng cuộc sống vẫn diễn ra như thường nhật". Bởi cuộc sống đôi khi chỉ là được thức dậy mỗi sáng, có món đồ ăn sáng mẹ đã chuẩn bị hay ngồi uống ấm trà nóng với bố. Chẳng cần là điều gì quá đỗi to lớn, không điều gì làm xáo trộn cuộc sống của bạn, vậy là hạnh phúc.

Một câu chuyện tương tự được chia sẻ trên MXH cũng khiến nhiều người chạnh lòng. Kèm theo đó, một tấm hình ông bố (có vẻ là nhân viên tiệm xăng) chở hai đứa trẻ (là con trai và con gái) trên một chiếc xe cũ kỹ, dừng chân tại một tiệm bán nước đậu và mua 2 bịch nước đậu. Chuyện sẽ chẳng có gì để nói, nếu như cô bé (con gái) hồn nhiên, bâng quơ cất lời: 'Nhà mình nghèo quá bố ơi!'. Trẻ con vô tư, không có tội, chỉ có người lớn là thấy chạnh lòng...

"1 chút chuyện nhỏ chiều Hà Nội.

- Nhà mình nghèo quá Bố ơi...nghèo quá Bố ơi...
- Mày không được nói như thế.

Người anh cầm túi bánh vừa đánh vai em vừa nói to.

Chú đèo 2 con vào mua 2 túi nước đậu nành.
Bé gái chẳng hiểu vì sao nói liên mồm:

- Nhà mình nghèo quá Bố ơi...

Một đứa trẻ hồn nhiên, chưa đủ nhận thức, giọng điệu như thể dỗi hờn vì bố chẳng mua cho mình món đồ chơi nào đó - vang lên giữa phố đông.

Chú lẳng lặng, không nói gì. Mặt Chú hơi trùng xuống và khẽ quay lại nói nhỏ với hai đứa:


- Ngồi im đi.

Rồi Chú và 2 đứa nhỏ lại hoà vào dòng người.

Cô bé ấy có thể có một ông bố không giàu sang, không ô tô, cũng chẳng quần là áo lượt. Nhưng hai gói nước đậu kia, chắc chắn được mua bằng những đồng tiền vất vả, dành lại giữa những chi phí cơm, áo, gạo, tiền.

Mai sau, có thể Chú và mấy đứa nhỏ sẽ giàu có hơn hiện tại. Nhưng chắc chắn có giàu bao nhiêu cũng không thể mua lại khoảnh khắc này - những phút giây tuổi thơ bình yên sau lưng Cha."

Bởi với nhiều người, chỉ cần như vậy thôi đã là một niềm hạnh phúc quá xa vời. Hạnh phúc khi có được một gia đình êm ấm, một bữa cơm có đủ cả ba và mẹ, được quây quần bên mâm cơm dù giản dị thôi, nhưng đoàn viên trọn vẹn. Chỉ ước ao vậy thôi, sao khó quá vậy? Nếu ngày hôm nay của bạn là một ngày thường nhật, hãy gửi lời cảm ơn tới điều đó.

 

Loading...