Đôi vợ chồng già làm phụ hồ đi mua chiếc điện thoại rồi chụp hình cho nhau, dù nghèo vật chất nhưng chẳng thiếu thốn tình cảm

Hoang Yen 14:06 24/07/2020

Mới đây, câu chuyện chú phụ hồ dắt vợ đi mua điện thoại đang khiến CĐM xôn xao vì quá đỗi dễ thương, nghèo vật chất nhưng người ta chẳng bao giờ thiếu tinh thần.

Mới đây, một câu chuyện được chia sẻ trên fanpage thu hút sự quan tâm của cư dân mạng. Nguyên văn bài viết như sau:

Câu chuyện đi làm...

Chú 52 tuổi, Cô 53 tuổi. Hai cô chú làm phụ hồ ở công trường gần chỗ tôi làm. Nay nhận lương được 6tr chú lấy 3tr mua cho cô một cái điện thoại mới.

Chú tâm sự: "Cô chú cưới nhau hơn 30 năm rồi, lúc nào đi đâu cũng có bả theo, không xa được. Tao thương bả lắm!!" (Cô chú ở Hà Giang xuống Hà Nội làm)

Chú bảo tôi chụp cho cô tấm ảnh thật đẹp vào để cô làm ảnh Facebook. Do tôi chụp dở quá nên có ưng đâu, chú tự chụp cho cô luôn. Bà phải cầm bình bông này chụp mới đẹp nè (15 tấm mới ưng).

Cuộc sống thật đơn giản, thật vui vẻ. Có thể cô chú vẫn nghèo vẫn vất vả vì công việc xa nhà, nhưng cuối cùng cô chú vẫn có nhau!!!

Bên dưới bài viết, CĐM bình luận:

Có thể người đàn ông ấy không cho vợ con được cuộc sống đủ đầy vật chất. Nhưng trong gia đình đó người vợ luôn thấy được tình yêu và sự bình yên cần thiết.

Những mối tình chân thật cuối cùng của cuộc sống không bị đồng tiền làm nhơ.

Vật chất tiền tài họ thiếu, nhưng tình cảm thì dư thừa!

Galant hết xẩy chú ạ!

Đôi lúc chỉ cần vậy thôi. Cuộc sống thời nay xoay quanh chữ tiền quá nhiều.

Một câu chuyện khác cũng cảm động không kém được chia sẻ trên MXH trước đó. Nhân vật chính của bài viết là cụ ông 91 tuổi và cụ bà 83 tuổi. Họ yêu thương nhau từ thời bao cấp, trải qua chiến tranh rồi đến tận thời bình bây giờ. Khi cuộc sống còn nhiều khó khăn, người ta yêu thương nhau bằng sự sắt son, chân thành, cùng nhau trải qua thử thách của cuộc đời. Khi cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn, tình yêu là một thứ gì đó thiêng liêng nhưng bình dị, chỉ cần cuộc sống ngày qua ngày vẫn có nhau.

Nguyên văn bài viết được chia sẻ như sau:

"Ông năm nay đã 91 tuổi, bà cũng 83 tuổi rồi...

Để nói nhớ gì nhất về ông bà, tôi sẽ nhớ về tình yêu của 2 ông bà.Cách đây chỉ 2, 3 năm về trước thôi, ông vẫn đèo bà đi chợ bằng chiếc xe đạp Thống Nhất đã cũ. Bữa ăn nào ông bà cũng cùng nấu cơn và đợi có nhau để cùng ăn... mặc dù ở tuổi xưa nay hiếm...

"Vân Anh - Em ngọt ngào"... Hôm nay được nghỉ, tôi sang nhà ông bà chơi, nghe bà nói, "anh đi nhóm bếp đi, tý em nấu cơm chơ". Trời ơi, sao mà nghe ngọt ngào vậy, phải chăng hạnh phúc chỉ cần thế...

Trong nhà có 7 người con, tất cả đều gần ông bà, nhưng cả 2 ông bà nhất quyết không chịu về ở chung với đứa nào cả, cũng không cần phải đứa nào phải chu cấp hàng tháng... Tất cả chỉ chi tiêu trong 540.000 đồng tiền trợ cấp hàng tháng dành cho người cao tuổi của 2 người.Thỉnh thoảng, đứa cho cân thịt, đứa cho con gà, đứa cân gạo...

Đã hơn 60 năm cưới, nhưng kể từ khi ký ức của tôi nhớ về 2 ông bà..tôi vẫn thấy vẹn nguyên như ngày nào... Ông vẫn vào bếp mỗi bữa ăn, vẫn sửa lại cái tivi cũ, trẹo lại cái khung ảnh trên tường, giặt những bộ quần áo của 2 ông bà...

Và hôm nay vẫn như mọi ngày, ông lại vào bếp... Hình ảnh mà tôi bất chợt chụp lại khi ông đang làm chỉ là một trong vô vàn những hình ảnh "việc nhà có ông" mà chẳng bộ nhớ nào của máy có thể lưu lại được hết...

Cháu kính chúc ông bà luôn manh khỏe và hạnh phúc!"

Tình yêu đâu cần gì lớn lao, chỉ cần khi mình già đi, vẫn có thể bên nhau những tháng ngày bình dị, nồng hậu như thời còn yêu nhau. Thế nên người ta mới chúc: Chúc nhau đầu bạc, răng long, chúc nhau hạnh phúc trọn đời trọn kiếp. Người ta nói kiếp trước, phải ngoảnh đầu nhìn nhau 1000 lần, kiếp này mới có thể được ông Tơ bà Nguyện se duyên, cho ở bên nhau hết ngày dài tháng rộng.

Loading...