Vẫn chỗ ngồi ấy nhưng cô gái nay chỉ còn một mình: Chàng trai bên bạn năm 17 tuổi, giờ đâu rồi...?

Hoang Yen 10:35 23/05/2020

Hình ảnh cô bạn chẳng còn ngồi cạnh cậu bạn ngày nào khiến nhiều người không khỏi tiếc nuối, thì ra tình cảm năm 17 tuổi luôn luôn là vậy...

Tháng 5 về, hoa phượng nở đỏ rực rỡ khắp mọi nẻo đường, tiếng ve râm ram báo hiệu một mùa hè. Tháng 5 là tháng thi cử, học hành, tháng nhiều cô cậu học trò vùi đầu vào bút nghiên, sách vở để dồn toàn tâm toàn lực cho kỳ thi đại học sắp tới. Nỗi lo, có lẽ vì vậy mà nhiều hơn những suy nghĩ vẩn vơ, những rung động đầu đời. Tháng 5 về, tháng của những lo toan... Chẳng còn đâu tuổi 17, bắt được chú ve sầu, tưởng có được cả mùa hè trong tay.

Sáng nay, lên mạng được được một câu chuyện. Nhiều suy nghĩ tự dưng tràn về: 

"Tình yêu năm 17 tuổi...sẽ kéo dài được bao lâu?

"Mình là nhân viên quán, cứ tầm chiều đôi ba ngày là có một cặp học sinh đi chiếc cub đến, hai bạn ngồi ngay góc và ăn hai phần quen thuộc. Mình thuộc lòng rằng hai bạn sẽ kêu món gì từ lúc đá chống xe.

Nhưng từ lúc hết đợt dịch đến giờ không thấy nữa, mình nghĩ vô học lại thì hai bạn sẽ lại đến thôi. Vào tuần trước, bạn nữ đến và ngồi ngay góc quen thuộc, nhưng không thấy bạn nam đâu, lặng lẽ ăn và đi, mặt lạnh tanh. Những lần sau cũng vậy, chỉ còn một mình bạn nữ thôi, vẫn chừa ghế đối diện cho ai đó. Có lẽ khẩu vị vẫn vậy, nhưng lòng không nở hoa nữa rồi."

Kèm theo đó là hình ảnh của cô bạn có đôi phần dễ thương, ngồi lặng lẽ ăn ở góc bàn quen thuộc. Vẫn chỗ ngồi ấy nhưng cô gái nay chỉ còn một mình, nhiều người không khỏi băn khoăn: Chàng trai bên bạn năm 17 tuổi, giờ đâu rồi...?

"Đúng vậy tình yêu năm 17 tuổi mà các bạn hay nói nó chỉ là sự rung động đầu đời về tâm sinh lý thôi hay nói cách khác nó là dưới tình yêu và trên tình bạn thôi suy cho cùng thì nó chỉ là tình thích mà thôi..."

"Nhói lòng phút thanh xuân đã qua.Lòng chẳng nở hoa nữa rồi đã quen nay tan...Người ta nói chàng trai năm 17 tuổi như trăng dưới nước. Chẳng có gì tồn tại mãi, con người cuối cùng ai cũng một mình."

"Nhiều lắm là khi lên đại học, ra môi trường lớn hơn được gặp nhiều người hơn khi đó cái trường cấp 3 trở nên nhỏ bé con người ở đó không còn thân thương như trước và bao nhiêu cái hay cám dỗ trước mặt thế là không giữ được lòng thay đổi... cũng như Hà Lan lên phố!"

Nhiều CĐM để lại bình luận đồng cảm...

Trên NEU confession lâu lắm rồi, cũng có một câu chuyện về tình yêu năm 17 tuổi khiến nhiều người không khỏi tiếc nuối. Nguyên văn câu chuyện đó như sau:

Tôi với anh đã chia tay được hơn nửa năm, hiện tại tôi là một cô gái ngân hàng và anh là chàng trai công nghệ thông tin. Chúng tôi đã từng gắn bó thanh xuân bên nhau qua những tháng năm cấp III bài vở hỗn độn. Năm ấy, anh từng là một học sinh kém, nghiện game và theo như anh nói, anh đã trúng sét ái tình trong một lần thấy tôi mặc chiếc áo dài trong ngày văn nghệ 20/11 của trường. Tôi là một cô gái ngoại hình cũng bình thường, học khá, năm ấy tôi có thích một cậu bạn cùng lớp, cậu ấy cũng thích tôi, nhưng sau đó cậu ấy đã bỏ tôi không thương tiếc và tiến tới một cô gái lớp khác ngay sau đó.

Và rồi anh là người luôn bên cạnh động viên, an ủi tôi. Tôi cũng khuyên anh học tập đàng hoàng và anh đã quyết tâm bỏ game vì tôi nói tôi không thích con trai nghiện game. Sau một thời gian dài theo đuổi, tôi vẫn coi anh là một người bạn thân. Nhưng khi thấy anh đối xử với tôi quá tốt và hết lòng, tôi đã chấp nhận lời yêu anh. Đó là một ngày cuối tháng 10 trời lạnh buốt, chúng tôi đã chính thức yêu nhau sau nhiều ngày làm bạn thân. Chúng tôi đã có quãng thời gian rất đẹp!

Hàng ngày ngồi cùng nhau có lúc tôi quay ra thấy anh đang nhìn mình chăm chú… Tôi thích lãng mạn, mỗi lần sinh nhật hay valentine tôi thường làm đồ handmade cùng một lá thư chứa đầy tình cảm trong sáng tuổi học trò. Lên đại học vẫn vậy, chúng tôi cùng đi chơi hay ăn cơm. Sau thời gian dài tôi nhận ra mình đã yêu anh rất nhiều chứ không phải là sự cảm động trước tấm lòng của anh nữa. Tôi bắt đầu trở nên sợ mất anh và quản anh chặt hơn.

Mọi chuyện không có gì cho đến ngày anh đi quân sự 1 tháng, không hiểu điều gì khi anh ko còn như trước nữa, thờ ơ và cáu gắt với tôi. Tôi định sẽ đợi anh về hỏi chuyện đàng hoàng thì trớ trêu ngay khi anh về tôi cũng phải đi quân sự. Mâu thuẫn chồng chất mâu thuẫn.

Tôi không thích anh comment vui vẻ và trêu đùa vào những status của cô gái khác hay ngược lại. Có thể lúc đó tôi ích kỉ thật, nhưng cộng thêm sự thờ ơ, cáu gắt và không còn quan tâm như trước nữa, càng làm tôi khó chịu. Đến một ngày, tôi không chịu được nữa đã nói chia tay và anh đã đồng ý... có lẽ là con gái sẽ hiểu những lúc như vậy tôi cũng chỉ mong được anh giữ lại và anh vẫn là anh của ngày trước. Nhưng không, anh đồng ý và chúng tôi chia tay.

Sau đó người lụy tình là tôi, nhắn tin gọi điện anh không trả lời trong vòng 3 tháng trời. Có lần tôi sang tận phòng trọ của anh để gặp nói chuyện, nhưng anh cũng không ra ngoài gặp mặc tôi đứng ngẩn ngơ giữa con phố đông người nơi thị thành. Đỉnh điểm hôm sinh nhật tôi ngay sau mấy ngày đó, anh cũng không trả lời khi tôi nhắn tin, quá tuyệt vọng và đau khổ, tôi đã chọn buông tay...

Thế rồi đến hôm tôi bị ốm, tưởng như sắp chết trên giường, tôi gọi tất cả bạn bè mà xui xẻo ko có ai nghe máy, thế nào tôi lại nghĩ đến anh. Anh đã đến thật, anh mua cháo, mua thuốc, lau mặt tay chân cho tôi, quan tâm tôi như lúc hai đứa còn mặn nồng. Nhưng sau đó anh nói với tôi rằng:" Chỉ hôm nay thôi, từ mai mọi chuyện sẽ lại như vậy. Ngoan nào, em lớn rồi mà, đừng khóc nữa, hãy lo cho bản thân mình đi". Và đó cũng là lần cuối cùng chúng tôi bên cạnh nhau.

Sau lần đó tôi cảm thấy rất nhẹ nhõm, không muốn níu kéo anh nữa, cũng không hận anh vì mau chóng thay lòng đổi dạ. Có thể những lần cãi vã chồng chất đã khiến cả hai cùng quá mệt mỏi với những gì đã xảy ra. Tôi cũng không trách anh, vì bản thân tôi là một đứa hay giận dỗi, ương bướng, nhưng mỗi lần nghĩ về những lời hứa của anh:" Cô bé ơi, anh sẽ không để em khóc, không làm em đau nữa đâu", tôi lại thấy nhói lòng và mất niềm tin. Sau này khi mọi chuyện có nguôi ngoai tôi cũng ko thể tin anh một lần nữa. Nhưng tôi tin rằng anh cũng có lí do tương tự khiến trái tim anh đau như vậy.

Chàng trai năm 17 tuổi quả thật rất khó đi cùng bạn đến cuối con đường nhưng thực sự cậu ấy sẽ là người mà bạn không bao giờ quên”.

Tôi có biết một đoạn thơ, đã quên tác giả nhưng câu thơ ấy thì cứ nhớ mãi: Hoa nở hết, hoa bắt đầu tàn/ Tình trọn vẹn, tình bắt đầu tan... Người ta nói, tình yêu năm 17 tuổi giống như một đóa hoa sớm nở, sớm tàn, tình giang dở mới là mối tình đẹp nhất. Với nhiều người, đó là tình đầu khó phai, vì khi mình nhớ về người mình yêu năm 17 tuổi, mối tình đầu mơ mộng, trong sáng, sắc son, mới ngỡ ra rằng, ừ thì mình đã có một câu chuyện tình yêu đẹp như vậy đó!

Nhớ về người mình yêu 17 tuổi, đó có thể là cậu bạn bàn bên hay cô bạn cùng dãy lớp. Cũng có thể là cô bạn lớp bên cạnh hay cô em khóa dưới... dù là gì thì vẫn nhớ tới người ta trong tà áo trắng, áo dài trắng, đồng phục trắng... bằng những hình ảnh đẹp đẽ nhất. Suzy Bae, cô nàng được mệnh danh là Tình Đầu Quốc Dân của Hàn Quốc, khi được hỏi muốn giữ lại danh xưng nào nhất, cô nàng trả lời là "tình đầu quốc dân", bởi vì khi ai đó nhớ đến bạn như một tình đầu, đó hẳn là một tình yêu rất đẹp đẽ, trong sáng, hình bóng của ai đó cũng xuất hiện vẹn nguyên, ngọt ngào.

Từng đọc ở đâu đó rằng: "17 tuổi, bạn sắp sửa học hết cấp 3. Lớn thì chưa nhưng bé thì hẳn nhiên chẳng còn nữa. Đó là những năm tháng tuyệt vời và đáng nhớ nhất trong cuộc đời mà ai cũng có. Thanh xuân mà, mọi kí ức ngọt ngào, mọi biến cố dẫu có lớn lao thế nào cũng đều được xếp gọn và ghi nhớ mãi. 17 tuổi, cô gái nào cũng mơ được hạnh phúc trọn đời với chàng trai mình thích nhưng ước mơ đó không dễ gì thành sự thật..."

Đâu phải ai cũng đứt gánh giữa đường, giữa những bộn bề sách vở, vẫn có người nắm tay nhau đi đến hết đoạn đường dài còn lại. Tùng Sơn và Trang Lou là một ví dụ điển hình. Họ gần 10 năm đã qua, ngược xuôi ngang dọc, chàng trai năm 17 tuổi của Trang Lou vẫn luôn ở đây, giữ chặt tay nhau đi thêm tiếp nhiều lần 8 năm trên đường đời dài dằng dặc. Cùng nhau đi hết cấp 3, hết đại học, rồi trở thành ông bố, bà mẹ trẻ, họ tự viết cái kết cho chuyện tình thanh xuân vườn trường của chính mình.

Ừ thì, đúng người sai thời điểm, nên người ta mới thích coi những bộ phim thanh xuân vườn trường cho thắm lại thêm một lần nữa nhưng chẳng thể nào quay lại. Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa.

 

Loading...